Hiển thị các bài đăng có nhãn Yên Trúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Yên Trúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

Từ một bài trên blog...

Hai người bạn của tôi là Đức và Khải cùng học chung tại trường Phan Thanh Giản - Cần Thơ. Bài viết dưới đây được trích từ Blog PTG, kể lại lần hội ngộ của hai bạn tại Úc. Tôi xúc động khi thấy bức tranh của sư phụ nên post một đoạn vào Blog 5P.

Đặc biệt hôm nay, bạn Đức và Khải có dịp gặp anh Nguyễn Đình Dũng là con trai của giáo sư họa sĩ Nguyễn Đình Cường ở bàn tiệc này. Cả bọn có dịp tìm hiểu thêm về cuộc đời và sự nghiệp của giáo sư Cường qua lời kể của anh Đình Dũng. Giáo sư Nguyễn Đình Cường sanh năm 1925 tại Hà Nội, tốt nghiệp Cao Đẳng Mỹ Thuật Hà Nội vào năm 1945. Sau đó ông đi tu nghiệp ở Nhựt (1949) và về nước năm 1951 để làm việc, vẽ tranh và dạy học. Tháng 7 năm 1951 ông thành hôn với bà Nguyễn Thị Bảo ở Hà Nội. Cùng gia đình di chuyển vào Nam năm 1952, giáo sư Nguyễn Đình Cường đã dạy Hội Họa tại trường Phan Thanh Giản Cần Thơ từ năm 1952 đến năm 1958 thì chuyển nhà về Sài Gòn để tiếp tục sáng tác, triển lãm và dạy học. Trong đám môn đệ học riêng về hội họa do ông trực tiếp giảng dạy ở Cần Thơ, có anh lớn của Văn Đức tiếp tục theo học về Hội Họa và thành danh sau này là hoạ sĩ Nguyễn Đồng (hiện ở Mỹ). Giáo sư họa sĩ Nguyễn Đình Cường đã sáng tác hàng ngàn bức tranh lụa, sơn mài, màu nước, sơn dầu và phấn tiên…Nhiều tác phẩm của ông đã được triển lãm ở ngoại quốc và trong nước từ năm 1945 cho đến 1975. Nổi tiếng nhứt là 2 tác phẩm tranh lụa “Kiều Gảy Đàn” (năm 1957, đã được chọn in trên bìa niên lịch của sở Thông Tin Mỹ ở SG) và “Tình Mẫu Tử” vẽ người mẹ ngồi trên võng cho con bú, bên cạnh cái rổ may và một bé trai ngồi bên (tức là người mẹ và 2 anh em của anh Hùng và anh Dũng). Bức tranh này được giải thưởng và được chọn làm bìa cho một tờ báo Xuân ở SG. Từ đó đến nay bức tranh này được nhiều họa sĩ khác phỏng theo bố cục và đề tài để vẽ thành những bức họa “Tình Mẫu Tử” khác.

***
Hình trên: Thầy Cô Nguyễn Đình Cường trong ngày cưới (1951)
và bức tranh “Tình Mẫu Tử” (chụp lại trên báo)


Giáo sư họa sĩ Nguyễn Đình Cường đã qua đời vì bịnh tim tại Sài Gòn ngày 30-11-1988, hưởng thọ 74 tuổi. Hàng ngàn tác phẩm nghệ thuật của ông đã “lưu lạc” khắp nơi và riêng 6 người con của ông chỉ còn giữ lại mỗi người vài ba bức tranh của thân phụ mình. Vậy mà trên đất Úc, bạn Văn Đức và tôi được hân hạnh chiêm ngưỡng bức tranh lụa bản gốc của họa phẩm “Kiều Gảy Đàn cho Kim Trọng nghe” tại phòng khách nhà anh Trạng. (hình bên dưới)





Tại đây chúng tôi cũng có dịp được nhìn ngắm và rờ mó vào bức tranh lụa bản chánh gốc của giáo sư họa sĩ Nguyễn Thị Tâm, cựu giáo sư hội họa trường Phan Thanh Giản và Đoàn Thị Điểm Cần Thơ. Cô Tâm cũng là “sư phụ” hội họa của chị Thanh Phước trong nhóm cựu học sinh PTG niên khóa 1968-1975 của chúng ta hiện nay. Em trai của cô Tâm là huynh trưởng Nguyễn Kim Khải và vợ là cựu giáo sư ĐTĐ Lý Thị Bạch Tuyết cũng đang cư ngụ tại thành phố Melbourne.


Văn Đức & Thanh Khải đứng trước bức tranh lụa của cô Nguyễn Thị Tâm


Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Biển Động




. Trích tác phẩm



                Biển Động
                    (Tặng tác giả bức tranh "Động")

                    Đêm
                    Mưa lâm thâm
                    Từng cơn gió lạnh
                    Sóng biển ì ầm
                    Giận dữ.

                    Một mình ta giữa muôn trùng sóng vỗ
                    Muốn hát ru đời cho biển dịu cơn đau
                    Muốn nắm tay người để biết còn nhau
                    Mà lòng quặn từng cơn hoảng sợ.

                    Đêm
                    Mưa lâm thâm
                    Cô đơn tràn bóng tối
                   Tóc ướt đầm
                    Mắt lệ trào nóng hổi
                    Cớ sao người bỏ đi?

                    Để riêng ta mòn mỏi đợi chờ
                    Để biển đêm hãi hùng réo gọi
                    Hãy mang ta theo, từng cơn sóng dội
                    Thương kiếp dã tràng khắc khoải suốt đêm thâu.

                    Đêm nặng nề, sóng xô đi đâu?
                    Ta vẫn chờ biển nguôi cơn giận
                    Biển lòng ta có đôi lần động vọng
                    Gửi biển đời ghi lại chút âm ba...

                    Yên Trúc


.

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Biển động




     Đêm
     Mưa lâm thâm
     Từng cơn gió lạnh
     Sóng biển ì ầm
     Giận dữ.

     Một mình ta giữa muôn trùng sóng vỗ
     Muốn hát ru đời cho biển dịu cơn đau
     Muốn nắm tay người để biết còn nhau
     Mà lòng quặn từng cơn hoảng sợ.

     Đêm
     Mưa lâm thâm
     Cô đơn tràn bóng tối
     Tóc ướt đầm
     Mắt lệ trào nóng hổi
     Cớ sao người bỏ đi?

     Để riêng ta mòn mỏi đợi chờ
     Để biển đêm hãi hùng réo gọi
     Hãy mang ta theo từng cơn sóng dội
     Thương kiếp dã tràng
     Khắc khoải suốt canh thâu.

     Đêm nặng nề, sóng xô đi đâu?
     Ta vẫn chờ biển nguôi cơn giận
     Biển lòng ta có đôi lần động vọng
     Gửi biển đời ghi lại chút âm ba.

     Trúc


Nụ cười & nước mắt



Chẳng có ranh giới nào
Giữa nụ cười, nước mắt
Khi vui mừng - bật khóc
Lúc buồn đau - gượng cười.

Biết có ranh giới nào
Khi đôi người đôi ngã?
Giữa đôi bờ lặng lẽ
Ôm sông dài tương tư.

Ngày ngắn để đêm dư
Rượu mềm câu giã biệt
Chẳng có ranh giới nào
Sao lòng nghe quặn thắt?

Nụ cười và nước mắt
Một nỗi lòng đấy thôi
Nhớ nhung dài cách biệt
Thả theo dòng sông trôi.

Truc




.

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

Thiếu

.



          Tháng Mười thiếu những cơn mưa
          Thiếu nguồn nước mát cuối mùa - Thiếu em...

          Vắng anh thiếu nụ cười quen
          Xin cho thiếu chút tình riêng cuối đời.

          Mai sau về giữa đất trời
          Duyên người chưa trả, nợ người trót vay.

          Cuối mùa mưa nắng như say
          Đất còn khát nước để cây thêm chồi.
         
          Thương dòng sông phải chia đôi
          Duyên ta còn thiếu nợ đời trăm năm.






.

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

Đôi dòng thơ...thẩn!

.




Đã lâu lắm quỳnh hương không trở lại
Trăng tròn, trăng khuyết mấy lần qua
Như lâu lắm từ độ đời dâu bể
Lời tạ từ còn đọng mãi âm ba...

Kẻ khờ khạo vẫn âm thầm ngóng đợi
Mây mùa thu bay qua cõi vô thường
Cánh chim biển có nặng lòng cố xứ
Mơ trăng về gặp lại đóa quỳnh hương?


.